Đăng bởi: trungdung | Tháng Tư 27, 2008

Câu Chuyện Cây Tre


Lê Phạm Trung Dung

Cây tre rất gần gũi và thân thương với các dân tộc Á Đông sau cây lúa.Nếu vắng bóng hai loại cây nầy,lục địa Á Châu sẽ trở nên buồn tẻ ,cô quạnh và không biết sẽ ra sao?Các nhà thực vật học đếm được vào khoảng 1250 giống tre và phân loại thành 50 họ.Theo dân dã Việt Nam “Trên rừng có ba mươi sáu thứ tre”.Tre được chia làm 4 nhóm căn cứ theo chiều cao.

Nhóm thứ nhất cây cao và lớn thường được gọi là tre(bamboo) gồm có tre bầu,tre lồ ồ,loại tre to nhất dùng làm cột nhà gọi là cây bương như dân gian hay nói “Bương già nhà vững”.Người Nhật gọi một loại tre lớn nhất là Madake có tên khoa học Phyllostachys bambusoides (giant Japanese timber bamboo).
Nhóm thứ hai cây vừa tầm và thân nhỏ thường gọi là trúc(lesser bamboo).Loại trúc to thường dùng làm cần câu.
Nhóm thứ ba chỉ cao ngang đầu người,thân nhỏ hơn ngón tay.Có những loại cao không quá đầu gối,thân nhỏ hơn cây đũa, ví dụ trúc Ngọc .Thường dùng làm cây kiểng Bonsai.
Nhóm thứ tư chỉ cao sà sà mặt đất(sasa) được trồng như cỏ che mặt đất.Loại tre nầy che kín hàng triệu acres ở Hokkaido,miền Bắc nước Nhật Loại tre sà sà nầy có lá xanh và trắng rất đẹp nên thường được dùng trang trí món cá sống.
Tre đặc ruột gọi là tre đực.Tre càng rỗng ruột ,thành thân tre càng mỏng.Cây nứa là một loại tre có thành thân mỏng dính,tức là cây tre trống không,cây tre rỗng không.Vì bỗng ruột và vỏ thân rất mỏng nên cây nứa thường được đập dập ra để đan đồ dùng có nẹp lớn như phên,sàn nhà,sọt,bồ nên dân gian hay nói “Tre già đan sọt,nứa tốt đan bồ”.
Thân tre thường tròn hình ống tuy nhiên cũng có loại vuông thân có bốn cạnh(Chimonobambusa quadrangularis). Con người có thể làm ra loại tre vuông nhân tạo bằng cách để một cái khuôn hình trụ vuông có cỡ vừa bằng khít cỡ cái măng tre vừa mới nhú ra khỏi mặt đất hay bó măng như bó giò thủ hình vuông. Loại tre mọc thẳng nhất được gọi là tre quân tử (Bambusa fastuosa). Đốt tre thường thẳng hình ống nhưng cũng có nhiều loại tre lạ .Tre đồi mồi có đốt hình mai rùa,đồi mồi.(tortoise-shell bamboo). Có loại tre đốt hình xoắn ốc. Bambusa ventricosa là loại tre có bụng phình ra như bụng phệ nên được gọi là tre bụng phệ hay tre bụng Phật (Buddha’s belly bamboo). Loại tre bụng Phật Di Lạc nầy thường sinh sống ở vùng đất khô hạn nên phải hút nước tích trữ .do đó bụng phình ra như người bị báng nước.Nếu tưới nước nhiều tre không cần giữ nước và sẽ trở lại bình thường.Ống tre có loại dài loại ngắn khác nhau.Tre dang(Bambusa textilis) là loại tre có đốt rất dài dùng chẻ lạt,để đan.

Thân tre thường có màu xanh nhưng cũng có loại màu đen( mặc trúc), màu vàng,màu tím và có cả màu hồng ở Hy Mã Lạp Sơn.Việt Nam có loại tre lá to, thân màu vàng xanh như màu nước trà tươi gọi là tre trà (teastick bamboo).Các nhà sưu tầm tre Tây Phương rất thích gọi tre nầy Can Trúc Bắc Việt( Tonkin Cane ,Arundinaria amabilis)Ngoài ra còn có loại tre xanh sọc vàng,tre vàng sọc xanh,tre có đốm,tre có các vết loang như màu nước.

Lá tre nhỏ thường bằng ngón tay người lớn.Tre liễu(weeping bamboo,Otatea acuminata)có lá nhỏ như lá liễu.Trúc bàn tay có lá to bằng bàn tay, dùng gói bánh chưng.Tre tụ có lá nhỏ bao quanh cả cành tre trông như kết tụ.Lá tre thường có màu xanh nhưng cũng có loại lá màu lá mạ,lá có sọc trắng,sọc xanh đậm,lá có viền trắng hay viền vàng.

Rễ tre có hai loại.Nếu tre mọc thành từng bụi có gốc chung với nhau: rễ cụm.Loại nầy thường thấy ở các xứ nhiệt đới vì khí hậu nóng và hay có gió bảo,tre phải mọc từng cụm để tre già che nắng,gió bảo vệ măng non và đứng vững với gió bảo.Nếu tre mọc thành từng cây riêng biệt:rễ chạy hay căn hành.Loại nầy có rễ ngầm chạy dưới đất,từ mỗi mắt của rễ mỗi năm sẽ nẫy mầm mọc lên một cây tre đơn độc.Loại tre nầy lan rất mạnh bao phủ cả một vùng rộng lớn trông như cánh rừng thưa rất đep mắt,có thể giúp tránh khỏi nạn đất lở,đất chuồi,phòng chống,ngăn cản được sức tàn phá của động đất.Loại tre cụm nếu trồng sát vào nhau làm hàng rào sẽ tạo một thành lủy tre kiên cố bảo vệ xóm làng.

Muốn trồng tre cụm,phải phân bụi tre thành nhiều phần nhỏ hay chặt thân tre thành nhiều khúc nhỏ rồi đem đi trồng Muốn trồng tre chạy ,phải đào rễ ngầm, cắt ra thành nhiều đoạn nhỏ rối trồng, mỗi mắt rễ sẽ mọc lên một cây tre.Đó là cách truyền giống thông thường.Tre còn một cách truyền giống khác nữa: bằng hạt Có nhiều loại tre khoảng 60,70 năm hay 100 năm mới ra hoa một lần.Sau khi trổ hoa xong cây tre tàn lụi và chết đi.Nhiều nơi cả một rừng tre đều chết hết.Sự kiện nầy gây ảnh hưởng rất nhiều đến thú vật sống nhờ vào cây tre như gấu mèo Panda của Trung Hoa sống nhờ vào loại trúc cây dù :trúc tán.Khi tre ra hoa phải chờ khá lâu tre mới mọc lại từ gốc tre.Phải mất năm sáu lứa ,tre mới mọc từ rễ hay hạt tre rải xuống đát. Lý do tre ra hoa rồi chết vì đây là cách bành trướng khôn ngoan sống còn của loại tre ,để tránh bị tuyệt chủng do chặt phá,tàn phá,bị ăn hết.Tre ra hoa kết hạt với con số hạt hằng hà sa số ,tre sẽ sống còn,tồn tại.Tre ra hoa rất hiếm ,có khi cả trăm năm để các loài phá hoại không có đủ thời gian sống để ăn hạt tre.Khi tre đã phát triển cực độ ở một vùng đất nào đó,đất đai không còn màu mỡ hay gặp những khó khăn về thời tiết,những kẻ phá hoại như côn trùng,động vật, con người…tre muốn đi tìm đất mới nên thay đổi cách sinh sản bằng cách ra hoa kết hạt.Hạt tre được gió ,côn trùng..mang đi đến những vùng đất thuận lợi xa xôi cách cây mẹ cả trăm cây số.Dân dã Việt Nam nhận xét rằng ,cứ mỗi lần tre ra hoa là mất mùa “Tre già trổ hoa,lúa mùa rồi hỏng”.Lý do tre thường chọn lúc ra hoa vào những năm có khí hậu thích hợp cho hạt tre tung đi khắp bốn phương trời tức là có nắng nhiều và gió nhiều.Trong khi cây lúa cần nước nhiều,nắng nhiều tốt cho tre truyền giống nhưng không tốt cho lúa.Lý do khác là hạt tre món cao lương mỹ vị của sâu bọ,côn trùng,chim chóc, loại gậm nhấm như chuột.Chúng phải mất cả chục năm,trăm năm mới ăn được,nên khi tre ra hoa côn trùng,chuột bọ sinh sôi gấp bội,sau khi ăn hết hạt tre chúng bất đầu ăn lúa ,phá hoại mùa màng.

Tre cũng ra quả nhưng rất hiếm.Cách đây mấy chục năm,một loại tre trên Hy Mã Lạp Sơn ra quả,đã thu hút nhiều người tới đây xem.Tre mọc xanh tươi vào mùa đông”Lá tre trổ lộc,mùa rét xộc đến”Vì thế tre được gọi là Đông Sinh Thảo.Tre đem lại vẻ đẹp xanh tươi về mùa đông cho vùng nhiệt đới.Tre mọc măng vào cuối mùa đông vì thế muốn trồng tre ta phải trồng vào lúc gốc hay rễ tre đang sửa soạn mọc măng non,nghĩa là phải trồng vào đầu mùa đông,vào khoảng tháng giêng ta ”Tháng giêng trồng trúc,tháng lục trồng tiêu”

Dù là tre cụm hay tre chạy ,bất cứ loại tre nào cũng mọc lên từ chồi non gọi là măng.Măng là cách nói trại chữ Mang có nghĩa gai nhọn.Thảo mang là cỏ gai.Măng tre hình cái gai nhọn khổng lồ trông như răng nanh vĩ đạị nên Trung Hoa gọi Long Nha :răng rồng.Cây tre mọc nhanh nhất trong các loài cây.Trong vòng hai tháng,măng đã mọc thành cây tre trưởng thành và từ đó hết đời không còn tăng trưởng nữa.Có thứ tre mọc 4 feet mỗi ngày.Vì măng mọc rất nhanh từ trong lòng đất bắn lên khỏi mặt đất,phát ra âm thanh như tiếng nổ lụp bụp của tiếng súng ầm ì nên người Anh gọi là Bamboo Shoot.

Măng tre là món ăn ngon và rẻ tiền ,có thứ đắng ,thứ chát.Bambusa dulcis là loại tre cho măng ngọt.Phải nấu chin măng mới mất hết vị chát.Măng tre được người Việt yêu chuộng.Phải hái măng đúng lúc vừa nhú đầu ra khỏi mặt đất ,măng mới ngon nhưng phải tránh gió to,nắng lớn vì măng sẽ mất nước ,khô cứng,ăn đắng chát.Do đó măng đào xong phải để chỗ không có nắng hay ăn liền.

Hình ảnh cây tre ăn sâu vào tâm thức các dân tộc Á Châu cho nên mỗi quốc gia tùy theo điều kiện địa lý,lịch sử,phong tục ,tập quán có những truyện cổ về loại thực vật nầy.Việt Nam có câu chuyện cây tre trăm đốt, ca dao thuật câu chuyện trận thủy chiến bằng cách cắm chông trong lòng sông Bạch Đằng nhưng không rõ là thời Ngô Quyền hay thời Trần Hưng Đạo

”Đánh giặc thì đánh giữa sông.Chớ đánh trong cạn,phải chông mà chìm”

Truyền thuyết Phù Đổng Thiên Vương ,Ông Dóng dùng tre đánh giặc Ân.

“Đứa thì sứt mũi ,sứt tai.Đứa thì chết tốt vì gai tre ngà”Đám tre ngà vốn là rừng tre ở phía Đông Bắc làng Thất Gian,xã Châu Phong ngày nay.Đầm Thất Gian là chỗ đất lõm xuống do Ông Dóng nhổ tre giết giặc.

Trung Hoa có câu chuyện tre Mạnh Tông,một loại tre rất lớn có măng rất ngon.Thời Tam Quốc,học trò nghèo Mãnh Tông (hay Mạnh Tông) vào rừng tìm măng cho mẹ nhưng tìm không được,ngồi than khóc ,bỗng nhiên măng mọc từ dưới đất lên.Nhật Bản có câu chuyện Công Chúa Sáng Ngời tức Nàng Sáng KAGUYAHIME. Ngày xưa có bác tiều phu không con vào rừng đôn tre.Khi chẻ ống tre,ông thấy có cô con gái nhỏ như búp bê bên trong.Ông nuôi làm con.Khi lớn lên nàng xinh đệp tuyệt trần.Biết bao hiệp sĩ,công tử đều bị nàng từ chối vì không thể thực hiện yêu cầu của nàng.Tiếng tăm vang dội hoàng cung và nhà vua cũng tương tư nàng.Nhưng nàng không yêu nhà vua ,một đêm trăng rằm ,thiên thần xuống rước nàng về quê hương cũ là mặt trăng.Trước khi ra đi,nàng để lại cho vua một bức thư.Vua đọc xong bức thư,lặng lẽ âm thầm đem lá thư lên đỉnh núi cao nhất nước Nhật đốt cháy cho khói bay lên đến Mặt trăng.Ngàn đời còn bốc khói mãi mãi ở đỉnh núi.Đó chính là ngọn núi lửa Phú Sĩ của nước Nhật đời đời còn bốc khói như người ta thấy ngày nay.

Nhật Bản còn một câu chuyện rất ly kỳ,lý thú về một loại tre lạ.Ngày xưa ,khi lọt lòng mẹ ,cuống nhau thường được cất bằng cật tre( tức là vỏ tre),cật nứa thay cho dao kéo bằng kim loại để tránh bị phong đòn gánh do dao kéo không được hấp sát trùng kỹ lưỡng.Cật tre đực cắt rốn con gái,cật tre cái cắt rốn con trai.Theo truyền thuyết Nhật,sau khi cắt rốn hoàng tử do quận chúa KONOSAKUYA vừa mới hạ sanh,bà mụ ném cật tre ra ngoài vườn ,đầu cật tre cắm ngược xuống đất.Về sau mọc thành giống tre lạ,đầu lộn ngược xuống đất.Ngày nay gọi là tre lộn đầu còn thấy ở tỉnh Kagoshima miền nam nước Nhật.Tre cũng không thể thiếu mặt trong đời sống nghệ thuật các dân tộc Á Đông nhất là âm nhạc. Sáo tre là nhạc khí cổ của loài người ,nhạc khí đầu tiên con người biết tới khi nghe tiếng gió thổi vi vu trong đám lau sậy.Những chiều tàn,tiếng sáo diều vi vu trong gió đem lại cái êm đềm tĩnh lặng của đồng ruộng bên lũy tre xanh.Ngoài sáo tre còn có phách tre,khèn tre,nhạc cồng tre.Tiếng nhạc cồng tre Bách Việt Động Đình Hồ đồng vọng ,vang dội Hy Mã Lạp Sơn Huyền Bí,rừng thiêng Ba Vì,núi đồi huycổ hơn một trăm năm chục năm.Tokyo cũng có một cây đàn organ bằng ống tre.ền hoặc Tây Tạng ,rừng mưa Borneo Nam Dương Mã Lai..Tại Phi Luật Tân có cái đàn organ làm bằng tre

Đất nước Việt Nam mến yêu của chúng ta có rất nhiều câu ca dao về cây tre mà mỗi lần đọc lên chúng ta thường xúc động.

“Muốn ăn măng trúc,măng dang.Măng tre măng nứa ,chè bàng,cơm lam”

Món ăn nổi tiếng là món sáo măng

Con cò mà đi ăn đêm.
Đậu phải cành mềm lộn cổ xuống ao.
Ông ơi,ông vớt tôi vào.
Tôi có lòng nào ông hãy sáo măng.
Có sáo thì sáo nước trong.
Đừng sáo nước đục đau lòng cò con.

Măng nấu cá
Trên non tốc một tiếng còi.
Thương con nhớ vợ,quan đòi phải đi.
Không đi thì sợ quan đòi.
Ra đi thì nhớ cá mòi nấu măng

Măng là món ăn hàng ngày của người lính trấn thủ biên cương

Ba năm trấn thủ lưu đồn.
Ngày thì canh điếm tối dồn việc quan.
Chém tre,đẵn gỗ trên ngàn.
Hữu thân,hữu khổ phàn nàn cùng ai.
Miệng ăn măng trúc măng mai,
Những dang cùng nứa biết ai bạn cùng

“Măng dang nấu cá ngạnh nguồn.Đến đây nên phải bán buồn mua vui”

Cá ngạnh nguồn :cá ăn rát dở.

Măng nấu ếch:”Măng non nấu với gà đồng.Chơi nhau một trận xem chồng về ai”

Măng nấu gà:”Măng trúc nấu với gà mai(mái).Chơi nhau một trận về ai thì về”

Măng trộn mè:”Thương emvì cá trích cá ve.Vì rau muống luộc,vì mè trộn măng”

Món ăn đặc biệt măng nấu rươi:”Ăn măng nói rươi,nghiêng trời lở đất”

Măng nấu với rươi ngon tuyệt vời . Nhiều người ăn măng không có rươi,khoác lác khoe khoang đến nghiêng trời lở đất.

Măng chua nấu riêu cá rất ngon:”Măng chua nấu cá ngạnh nguồn.Sự đời đắp đổi,khi buồn khi vui”

Cây tre cũng hiện hữu trong tình yêu đôi lứa.Trong chờ đợi,nhớ mong,tương tư

Gió đập cành tre,gió đánh cành tre.
Chiếc thuyền anh vẫn le le đợi nàng.
Gió đập cành bàng,gió đánh cành bàng.
Dừng chèo anh hát cô nàng hãy nghe”

“Sáng Trăng xuống vằng vặc cái đêm hôm rằm.
Nửa đêm về sáng trăng bằng ngọn tre
Anh trót yêu em yêu trọn một bề.
Để em thơ[ thẩn ngồi kề cái bóng ông trăng”

Trong xum hợp:”Hôm nay xum hợp trúc mai.Tình chung một khắc,nghĩa dài trăm năm”

Trong thề thốt:

”Bóng trăng ngả lộn bóng tre.
Chàng ơi đứng lại mà nghe em thề.
Vườn đào,vườn lựu ,vườn lê.
Con ong kia hút nhụy,con bướm kia ra ngoài.
Chàng về nghĩ lại mà coi.
Tâm tình em ở ,gương soi nào bằng”

Trong tuyệt vọng:

Cây trúc xinh,
cây trúc mọc bên chùa.
Chị ba không yêu,
tôi lấy đạo bùa cùng yêu”

Trong dang dở:

Ngày đi trúc chửa mọc măng.
Ngày về trúc đã cao bằng ngọn tre.
Ngày đi lúa chửa chia vè.
Ngày về lúa đã đỏ hoe ngoài đồng.
Ngày đi em chửa có chồng.
Ngày về em đã con bồng con mang”

Trong nét đẹp muôn thuở:”Trúc xinh trúc mọc đầu đình.Em xinh em đứng một mình cũng xinh”

Tre đóng góp rất nhiều cho đời sống tâm linh của con người qua vẻ đẹp siêu thoát .Thấy bóng dáng tre là thấy bóng dáng Đông phương huyền diệu,bóng dáng Thiền Tịnh.

Gió đưa cành trúc la đà.
Tiếng chuông Trấn Vũ ,canh gà Thọ Xương.
Tuyệt mù khói tỏa ngàn sương.
Nhịp chài Yên Thái,mặt gương Tây Hồ

Tô Đông Pha,thi sĩ nổi tiếng bên Trung Hoa đời Tống ,có thời kỳ đả phá Phật giáo và Thiền Tông kịch liệt nhưng sau nầy tỉnh ngộ quay về cửa Phật làm mấy bài thơ về Phật Giáo,Thiền Tông rất hay.

“Cư gia bất khả vô trúc.Vô trúc, sử nhân đọa tục” có nghĩa là sống trong nhà không thể không có cây tre,không có tre con người rơi xuống phàm tục.

Bạch Cư Dị ,thi sĩ đời nhà Đường thích trúc vàng

Yếm lục tải hoàng trúc.Hiềm hồng chủng bạch liên” .Chán màu xanh trồng tre vàng,ghét màu hồng trồng sen trắng.

Vua Lý thái Tổ ,một hôm gặp Thiền sư Thiền Lão trong núi mới hỏi :”Ngài sống nơi đây bao lâu rồi?” Thiền Sư trả lời:

Đản tri kim nhật nguyệt.Thùy thức cựu xuân thu” có nghĩa là chỉ biết ngày tháng nầy,ai hay xuân thu trước.Ngài đang sống trong niệm hiện tại,không nhớ quá khứ,không mong tương lai.

Nhà vua liền hỏi thêm:”Hòa thượng ở đây hàng ngày làm gì?”Thiền Sư trả lời:

Thúy trúc hoàng hoa phi ngoại cảnh.Bạch vân minh nguyệt lộ toàn chân” có nghĩa là

“Trúc biếc hoa vàng đâu cảnh khác.Trăng trong mây bạc hiện toàn thân”.Trúc biếc,hoa vàng,trời trong,mây trắng tất cả đều hiện cái thể chân thật của chính mình,chớ không có ngoài.

Lời thơ trong “Đôi mắt người Sơn Tây” của Quang Dũng làm chạnh lòng nước non những người Việt tha hương như chúng ta.

“ Bao giờ trở lại làng Bương Cấn.Về núi Sầm Sơn ,ngó lúa vàng.Sông Đáy chậm nguồn quanh Phủ Quốc

Sáo diều khuya khoắt thổi đêm trăng”

Quang Dũng ,những ngày cuối đời vào Sàigòn ,thường nằm ngủ trưa ở Việt Nam Quốc Tự.

“Bương già,nhà vững” Bương Cấn có lẻ là làng trồng loại tre to như tre lồ ồ,tre bầu.Trong mỗi tâm thức của chúng ta,làng Bương Cấn của Quang Dũng có thể làng quê nào đó ở miền Nam như Gia Dịnh với Đồng Ông Cộ nhiều sình lầy,trồng nhiều cây bình bát và nhiều ao cá tra.Núi có thể núi Bâ Đen,núi Sam..Sông có thể sông Sàigòn ,sông Đồng Nai(Nhà Bè nước chảy chia hai.Ai về Gia Định Đông Nai thì về),sông Cữu Long…Tiếng sáo diều lúc nào cũng được nghe ở các nước Á châu.

Trung tâm nghiên cứu về lúa quốc tế của Nhật nằm trong tỉnh SAITAMA.Tôi đã đến đây xin trên một trăm giống lúa về làm luận văn tốt nghiệp.Nhìn ruộng lúa mà nhớ đến quê hương.Tôi cũng có dịp đi làm ở ở những tỉnh Tochigi,Ibaragi,Yamanashi,Gunma.Kanagawa… đi vào trong tận thôn làng của Nhật.Cũng nhà lợp ngói,lũy tre xanh và nghe nhạc ENKA(Diễn Ca) âm điệu rất buồn giống như vọng cổ Miền Nam.Chỉ khác một điều nông nghiệp Nhật Bản đã được cơ giới hóa hoàn toàn nên ngoài tiếng sáo diều,nhạc ENKA còn có tiếng máy móc hiện đại:máy cầy,máy bơm nước,máy cấy lúa (đây là máy ám ảnh tôi suốt cuộc đời)…Không biết chừng nào đồng quê Việt Nam mới được như Nhật?

Nếu như dân Nhật uống rượu sake ,nghe nhạc ENKA thì Việt Nam mình ngồi nhậu đế,nghe tiếng sáo diều ,nghe sáu câu vọng cổ,nhìn đồng ruộng lúa chín vàng như Quang Dũng bên cạnh máy móc hiện đại như Nhật máy cấy lúa,máy bơm nước,máy gặt…Dân Nhật có câu tục ngữ SAODAKE DE HOSHI O UTSU dùng sào tre đập ngôi sao tức là làm chuyện phi lý ,không thực hiện được.Nhưng những gì mà người Nhật đã làm được sau lũy tre xanh là hiện thực

Dân Nhật có những câu tục ngữ về cây tre rất hay nhưng không có ca dao như Việt Nam chúng ta.Để kết thúc bài nầy,xin giới thiệu vài tục ngứ Nhật Bản về cây tre.

Take ni abura o nuru:bôi dầu lên tre.Cây tre sẽ trơn khi bị bôi dầu đây cho ví dụ ngưới nói chuyện lưu loát.Ngoài ra khi bôi dầu cây tre có nước bóng,tỉ dụ nét đẹp.

Take ni suzume:chim se sẽ đậu ở cành tre.Đề tài tranh vẻ Nhật Bản.Thí dụ những cái ăn khớp với nhau.Như chim oanh với cây mai,sư tử với mẫu đơn,chim yến với cây liễu,con cọp với cây tre(đề tài được ưa thích trong tranh Nhật Bản,khi vẻ cọp,bối cảnh lúc nào cũng là rừng tre)

Take ni hanasakeba kyônen:hung niên tức là năm xấu nếu hoa tre nở tương đương với câu “tre già trổ hoa ,lúa mùa rồi hỏng”Theo kinh nghiệm Nhật mất mùa vì năm nầy trời lạnh nhiều

Takenokoseikatsu:sinhhoạt như măng.Nhật Bản thời kỳ đang và sau chiến tranh,những người dân thành thị,hay sơ tán phải đem đổi quần áo còn mặc được từng cái một để lấy thức ăn giống như lột vỏ măng,phải lột từng vỏ.Đây là kinh nghiệm các bạn còn ở Việt Nam sau 1975.Tại sao phải giống Nhật ở chỗ nầy mà không giống Nhật ở chỗ có máy cấy lúa,máy bơm nước sau lũy tre xanh?Nhật Bản vì ái quốc cực đoan nên gây chiến,đó là hậu quả mà họ phải trả .

Takenosonô : vườn tre.Theo “Sử Ký”chương Lương Hiếu Vương Thế Gia Chính Nghĩa,cha mẹ của Hiếu Vương trồng cho con mình một vườn tre.Từ đó Trúc Viên chỉ con vua,con của thiên tử,ở Nhật chỉ dòng hoàng tộc

Takeyabu no kaji:hỏa hoạn ở bụi tre.Khi phát hỏa ,các đốt tre nổ thật to thí dụ mấy ông chủ hãng nổi cơn giận.Take o watta no yô:giống như chẻ tre nhưng khác với Việt Nam đây chỉ người thẳng thắn ,ruột ngựa có chuyện gì cũng nói toẹt ra ,không dấu giếm.

Lê Phạm Trung Dung

About these ads

Danh mục

Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 78 other followers

%d bloggers like this: