Đăng bởi: BBT | Tháng Hai 11, 2018

Người Thế Hồn (Kỳ 3: Tục thiêu sống con nít cúng cô hồn biển)


                                       

NGƯỜI THẾ HỒN CHO THẦN LINH

*truyện kỳ ảo Phạm Nga

Kỳ 3: Tục thiêu sống con nít cúng cô hồn biển

Xưa nay, người đời thường nói đi theo nghề biển, sống nhờ biển cả, thì phải có tin tưởng. Cứ có tin tưởng cái đã rồi mới hy vọng được linh ứng. Do đó, bao đời ngư phủ đã sống và chết trong tâm cảnh bị gắn chặt vào vô số điều mê tín, dị đoan, thậm chí là hoang đường với lòng tin vô điều kiện, không kèm theo chút nào lý trí phân tích, phản biện. Có thể nói, cũng bao la như biển cả, những điều phải tin tưởng, kiêng cữ, giữ gìn trong nghề biển có phần đa tạp, hoang tưởng, nhiêu khê hơn bất cứ ngành nghề nào khác trên đất liền.

Hằng năm, mở đầu mùa lưới đăng, mỗi phường lưới, sở cá đều làm lễ bái thần linh để cầu bình an và xin thu hoạch được nhiều cá, mực. Hồi xa xưa, trong mâm lễ vật bày ra thì bên cạnh nhang đèn, giấy tiền vàng bạc, trầu rượu, hoa quả, trái cây, xôi bổng…, còn phải có heo quay. Khi lễ tất, con heo được quăng xuống biển như một vật hiến tế. Còn ngày nay, cuộc sống khó khăn khiến cho lòng tin tưởng có phần trây trễ, đám ngư dân tự ý chế, tức châm chước, không quăng bỏ con heo mà xúm lại chia thịt, cùng nhau chè chén, cũng như cho đám vợ con nheo nhóc được dịp nếm chút mỡ màng của con vật bốn chân sống trên đất liền này.
Theo lời các bậc lão ngư ông còn sống ở vùng biển Khánh Hòa, vào thời xa xưa hơn nữa, tục hiến tế này có lúc rất khủng khiếp. Đó là, để cầu an đầu mùa cá, người ta phải cúng không phải một con heo quay mà là một đứa trẻ quay.
Nguyên là vào thời đó, phường lưới ở hòn Đỏ ngoài khơi bị một mùa thất nặng, không thu hoạch được con cá, con mực nào. Trước mặt thợ bạn, ông chủ phường bức bối quá mới buột miệng nói rằng: “Hễ năm nay cô hồn các bác cho tao được mùa cá thì sang năm tao cúng cho một đứa nít nhỏ!”. Không rõ do điều bí ẩn nào, từ bữa đó, phường lưới này đánh bắt bội thu, cá dính lưới gỡ không kịp. Thế rồi, qua năm sau, ông trùm phường, vô tình hay cố ý, quên mất lời hứa của mình đối với biển, rõ hơn là ông đã thất hứa với cô hồn các bác ở biển mà chỉ cúng heo quay, gà luộc. Liên tiếp mấy năm sau đó, ngư dân phường hòn Đỏ mất mùa cá, khổ đói đến kêu trời. Nhờ cầu người khuất mày khuất mặt nhập xác đồng bóng, người ta mới biết là do ông trùm phường đã quên mất lời hứa.
Từ đó, xuất phát từ hòn Đỏ, bắt đầu có tục hiến tế bằng trẻ con cho biển cả.
Theo qui cách về phẩm vật cúng tế, đã có sẵn bộ tam sên, do chữ tam sinh nói trại ra. Ba món vật tượng trưng cho sự sống đó gồm một miếng thịt heo luộc, một quả trứng vịt luộc và một con cua luộc, hoặc con ghẹ, con tôm cũng được. Cũng không thể nói đây là biểu trưng của sự sống, một khi miếng thịt vốn là của con heo đã bị thọc huyết, còn mầm sống trong quả trứng và con cua, con tôm thì đã chết hẳn hòi từ trong nồi nước sôi.
Vậy thì hãy tin rằng sinh mạng một đứa trẻ mới đúng là vật sống chính phẩm thứ thiệt, thứ vật hiến sinh cao cấp nhất dù cuộc sống của đứa trẻ thì quá hèn mọn, ngắn ngủi đến vô nghĩa.
Trước mùa cúng cầu an, người ta đi tìm mua trẻ con ăn mày ăn xin, hoặc lên vùng núi mua con cái dân Thượng đem về nuôi sẵn – như nuôi gia súc lấy thịt. Vào ngày cúng tế, đứa trẻ được tắm rửa sạch sẽ, được cho ăn no nhưng không cần gì phải cho mặc quần áo đẹp.
Nhang đèn được thắp trên hương án cùng với một đống cũi lớn, được đốt đỏ rừng rực trên mặt cát biển. Vị chủ tế, có thể là bô lão lớn tuổi nhứt làng hoặc chính ông trùm phường lưới, lại luôn luôn có nhã ý khước từ công việc cao trọng nhất buổi lễ là hành vi hiến sinh. Do đó, chỉ cần là một gã bạn chài, uống trước thật nhiều rượu cho say khật khưỡng, rồi hắn bồng đứa nhỏ thơ ngây, không rõ chuyện gì đang xảy ra với mình, quăng nó vào lửa.
Trong tiếng kêu la thất thanh, tuyệt vọng nhưng không thể kéo dài, chỉ trong chốc lát đứa nhỏ vô phước đã bị thiêu chín vàng như một con heo quay.
Tất nhiên là không hề, không thể có một tiếng vỗ tay hay tiếng hò reo nào. Và hy vọng là trong đám đông vây quanh đống lửa thiêu người, cũng không có một đứa trẻ nào khác được phép có mặt.
Chính xác là đứa nhỏ bị đốt cháy, bị thiêu sống chứ không phải được quay như heo quay.
Mặt khác, chỉ khi nào người ta bỏ công tỉ mỉ ra quay chín từ từ một con heo thì mùi thịt của heo mới thơm lựng, mới làm chảy nước miếng mọi người, mới hứa hẹn một bữa thịt heo quay hiếm hoi, đắt giá. Đó là do con heo cúng đã lần hồi không bị ngư dân quăng xuống biển sau lễ cúng nữa, mới có chuyện bè lũ con người được nhai miếng thịt heo thơm ngon, béo ngậy.
Còn ở đây, một khi con người thay thế con heo làm vật hiến sinh, thì tại bãi thiêu, hiển nhiên không con người nào khác trên đời này phân biệt được mùi thịt cháy của đứa nhỏ có khác, có thơm bằng mùi thịt heo quay hay không.
Về ý kiến, đánh giá về các hương vị này, khác có thể có của loại cao lương mỹ vị siêu cấp này thì nếu muốn, các nhà báo, nhà văn ngày trước chỉ có thể có một cách lấy tin duy nhất là phỏng vấn người cõi ma – bất cứ hồn ma biển nào đó mà ngư dân thời đó đã nhân danh khi dâng cúng đứa nhỏ – một sinh mạng người.
Cũng không hề gì, kể từ lúc người ta cời cái xác cháy đen ra khỏi đống lửa rồi đem quăng xuống biển, coi như để các hồn ma biển thưởng thức phần thịt người cháy nóng ấy, thì hồn đứa nhỏ lại nhập vào đám cô hồn biển cả.
Và đáo lệ năm sau, người ta lại nhân danh cô hồn các bác ở biển để quay/nướng một đứa bé khác. Càng đông vui, nhộn nhịp những hồn ma ngoài biển cả… (CÒN TIẾP)

Đón đọc:

Kỳ 3bis: Quạnh hiu những ngôi mộ gió.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s

Chuyên mục

%d bloggers like this: