Đăng bởi: BBT | Tháng Ba 10, 2018

Người Thế Hồn…Kỳ 6: Anh Em Họ Đấu Đá, Giành Đất Hương Hỏa


 

Truyện kỳ ảo PhamNga

NGƯỜI THẾ HỒN CHO THẦN LINH

Kỳ 6: Anh Em Họ Đấu Đá, Giành Đất Hương Hỏa

Vậy là Lý Đoàn, gượng gọi là thiếu gia đời thứ tư tộc họ Lý, cùng với nhóm người vượt biên từ bãi Cam Ranh đã may mắn sống sót, nghĩa là không bị bão tố đánh chìm tàu, hay không bị hải tặc ném xuống nước, hay không bị cá ăn, tức không chết mất xác ngoài biển. Đoàn lành lặn, khỏe mạnh từ hòn đảo tạm dung nhập cư vào nước Mỹ.

Tuy đã học hết cấp 3 trước khi vượt biên nhưng khi vào đất Mỹ, Đoàn học lại rất siêng năng, đồng thời rất chịu cày. Chỉ sau vài năm, Đoàn đã có thể chắt mót gởi tiền về giúp mẹ và các em. Hồ sơ bảo lãnh bà mẹ cũng suôn sẻ, một mình bà sang Mỹ cày phụ với con. Lúc này, trách nhiệm trông coi hương hỏa đã đương nhiên giao lại cho Lý Khanh, em trai kế của Đoàn.

Nhánh con cái nhà ông Lý Thao – đã chết vì bệnh lao –  lần hồi bớt khổ. Bỏ nghề xe ôm, phụ hồ vất vả mưa nắng, họ cùng đi học nghề sửa xe hơi rồi vay chạy, hùn hạp mở tiệm, khấm khá hẳn lên. Còn nhánh con cái của ba bà dì thì vẫn tiếp tục nghèo, có thể là do không có Việt kiều giúp đỡ hay chính do lười biếng, không chịu khó làm ăn, càng không có óc cầu tiến.

Hình như những buổi nhậu chung cuối ngày, cuối tuần cho-đời-bớt-khổ không còn chan hòa tiếng cười tếu của tất cả đám thanh niên đời thứ tư tộc họ Lý nữa. Hình như anh em – bà con cô cậu – bắt đầu nói xấu nhau sau lưng… Đã vậy, nhánh Lý Thao lại bắt đầu bốc mùi “phú quí sanh lễ nghĩa”. Hồi nào mới ngán ngẩm, miễn cưỡng mà nhận trách nhiệm thủ từ đường, nay bằng tiền bạc kiếm được chủ yếu từ xứ người, họ ‘thay đổi tư duy’, muốn khẳng định và tô điểm vai trò đầy danh dự ấy trước mặt họ hàng. Gian thờ ám tối trong nhà tổ đường được chính mấy anh em Khanh sửa sang, sơn phết lại cho sáng sủa hơn.

Trên trang thờ, hình như các cụ cố, cụ nội, nhất là cụ cố bá hộ Lý Đam, từ trong ảnh nhiều lúc đã động đậy thật sự mà gật gù khen ngợi mấy đứa cháu đời thứ tư thủ từ đường. Cũng như các cụ còn có thể cười rất tươi vào ngày giỗ mình, vì đâu còn đạm bạc, sơ sài như trước nữa. Giấy tiền vàng bạc, đô-la âm phủ được đốt cúng nhiều hơn bội phần.

Chỉ có nhánh con mấy bà dì qua ăn giỗ là không có gì để hân hoan, ngoài chuyện phải giả lã khen các em họ của mình biết làm tốt bổn phận thủ từ đường.

Sự phân hóa, đố kỵ ngấm ngầm, đúng hơn là sự ganh tị rất tự nhiên của kẻ nghèo đối với người giàu, giữa nội bộ con cháu đời thứ tư họ Lý đã lộ rõ. Nhưng chính thời thế xã hội mới là tác nhân ngoại cuộc gây nên hận thù trong nội bộ những người bà con cùng sống trên mảnh đất tổ tiên này.

Một ngày nọ, lời đồn biến thành sự thật, chính quyền mời dân làng Kim Bông họp, công bố dự án giải tỏa đất làng và lấp một đoạn sông Cái để mở một con đường nhựa. Con đường nối khu vực phố nhà lầu bên kia sông, “cắn” một phần đất làng, phóng thẳng về phía khu vực cầu Hà Ra mới, Tháp Bà, Hòn Chồng .v.v…, toàn là những địa điểm du lịch đầy triển vọng. Đất làng ta xưa nay chỉ dành trồng dừa và cây tạp, nên có sẵn một khung cảnh mát mẻ thì mai kia sẽ được san lấp, cải tạo thành một khu du lịch sinh thái hoành tráng nằm hai bên lề con đường sắp mở.

Cả tộc họ Lý bàng hoàng. Giá đất đang từ mấy trăm ngàn đồng từ từ nhảy lên đến một, hai triệu đồng và chắc chắn sẽ còn lên nữa.

Đổi đời. Nhờ đất mà người nghèo sẽ khá lên, còn người mới giàu sẽ giàu thêm nữa.

“Dì Hai có tới mười đứa lận, Khanh à”, tuy đang bịnh rề rề nhưng dì Hai, con gái trưởng của ông út Lý Đới, đã nhờ con gái dìu sang nhà từ đường, ngõ lời xin với cháu Khanh, thay quyền người cha quá cố tức ông Lý Thao, tức em trai dì Hai, mà cắt đất hương hỏa cho lại gia đình dì chừng 500 mét vuông để cất thêm nhà ở cho đám con, cháu, dâu, rễ quá đông đảo của dì.

Trong niềm vui chung của dòng họ và xóm làng, và thật lòng cũng muốn giúp đỡ đám anh chị họ, Lý Khanh điện thoại qua Mỹ hỏi ý mẹ và anh mình và kết quả thật tốt đẹp cho đề nghị xin đất của cánh dì Hai.

Hai cánh họ hàng đang chuẩn bị đo, cắt đất để giao nhận, thì thình lình đám con dì Hai đổi ý, nói muốn 1000 mét vuông, ý là chia đủ chẵn cho 10 anh chị em nhà mình. Tức giận vì sự đổi giọng, kiểu “được thì đòi tới” của đám anh chị họ, lại bị một bà hàng xóm đờn vô thêm: “Bộ lỡ bà Hai bả có tới 20 đứa thì bây cũng phải giao tới 2000 mét?”, Lý Khanh nói chỉ giữ lời hứa về 500 mét vuông. Và để trừng trị bọn tham đất, Lý Khanh đưa ra điều kiện mới là: “Chỉ được ở, không được bán!”.

Nội chiến trong gia tộc! Đám con của ba bà dì đi kiện đám anh em Lý Khanh về tội chiếm đất cộng đồng sở hữu. Đóng án phí. Mướn luật sư… Bên nhà nghèo tốn gần 10 triệu đồng, bên nhà (mới) giàu chi hết 20 triệu. Nhân tiện, luôn luôn trong mọi vụ tranh chấp, vô số những quân sư, thầy dùi, có cả mấy ông cán bộ ngành nhà đất, cùng lén lút hay công khai nhảy vô làm cố vấn cho phe này hoặc phe kia để trục lợi, trong đó có cả một ông dượng rễ thuộc nhánh ông Bảy Ân trong họ, có đất riêng tiếp giáp với lô đất đang tranh chấp.

Toà án cho đo đất. Thì ra đất hương hỏa họ Lý rộng tới khoảng 6000 mét vuông. Lập tức anh em Lý Khanh ra sức giăng hàng rào lưới B40 bao quanh lô đất. Tình cờ có một vài ngôi mộ đá ong vô thừa nhận nằm ngay tuyến rào. Lý Khanh đã dò hỏi khắp làng xóm cũng không ai biết lai lịch của những mồ mã này nên đành mướn người đào mã, hốt cốt. Có nhiều tiếng xì xào quanh đây nhưng mọi việc cũng êm thắm khi gia đình Lý Khanh thắp nhang khấn vái mông lung rồi đưa tất cả các hủ cốt không danh tánh này vào gởi miếu Ngũ Hành ở sát bờ sông.

Sau đó, không rõ do điều xui khiến bí ẩn nào không rõ – có người đề quyết là do vụ đào mã – chuyện tác tệ đã xảy ra: một vụ đập lộn giữa hai dòng anh em họ. Cũng may chỉ đổ máu sơ sơ, không có anh em nào vong mạng. Hận thù đã lên ngôi. Càng nóng hơn là chuyện anh em Lý Khanh sửa lại dãy phòng gia đình nằm ở phía sau gian thờ, gắn máy lạnh, máy nước nóng, đèn chùm… Phe con dì Hai liền báo với chính quyền đến ngăn cấm vì luật Nhà nước qui định cấm không được sửa sang, thay đổi cấu trúc của những nhà, đất đang có tranh chấp. Phe con nhà Lý Thao lén lút tiếp tục hì hụi sửa nhà vào ban đêm cho đến khi hoàn tất.

Rồi không hiểu sao, tra xét nguồn gốc nhà đất như thế nào, toà án xử rằng không có chuyện chia nhà từ đường, nhánh con cái Lý Thao đang cư ngụ trong nhà tuy được tiếp tục quản lý nhưng không được phép bán.

Còn về đất hương hỏa, vì không có văn tự di chúc cụ thể do ông Lý Đới cho riêng con trai trưởng là Lý Thao nên đây không phải là tài sản riêng của ông này, mà chỉ là Lý Thao thay mặt anh chị em của mình đứng ra quản lý, trông coi một món tài sản chung. Còn chuyện chỉ có con trai trong dòng họ mới được nối tiếp nhau làm chủ đất hương hỏa, hay đất hương hỏa thì không được chia, không được bán.v.v… chỉ là những vấn đề thuộc về phong tục dân gian để lại từ thời phong kiến. Về mặt luật pháp thời nay thì chính quyền chỉ thấy đây là tài sản chung, có tính chất cộng đồng sở hữu. Chỉ cần một trong bốn người con còn sống của ông Lý Đới đòi chia, trong gia tộc không thỏa thuận được với nhau thì chính quyền sẽ đứng ra phân chia và dĩ nhiên có thu án phí.

Vậy là tòa án ra phán quyết rằng 6000 mét vuông đất hương hỏa nhà họ Lý sẽ được chia làm bốn phần. Phe nhà nghèo vẫn không thắng lợi vì còn nhiều thủ tục, yêu cầu rất phức tạp. Vụ án còn liên quan đến bà vợ ông Lý Thao quá cố và con trai trưởng của ông là Lý Đoàn, tức hai Việt kiều ở Mỹ – ngành nhà đất gọi là trường hợp tranh chấp tài sản có yếu tố người nước ngoài mà chỉ có toà án trung ương ở Hà Nội mới có thẩm quyền xử lý. Và tòa này còn phải thông qua bộ ngoại giao, vận dụng đến quan hệ đối ngoại giữa hai nước.v.v. và v.v…  Vụ án chia đất đã bế tắc, nhất định phải kéo dài.

Đã một thời gian dài, không chỉ riêng ở đất Khánh Hòa, Nha Trang mà ở đều khắp các vùng thôn quê cũng như thành thị, nạn kiện tụng tranh chấp đất đai, nhà cửa đã quá nhàm. Về các vụ án dân sự, nhiều bài trên mục Ký Sự Pháp Đình của một tờ báo ở Sài Gòn đã viết về chuyện cha con, anh em một nhà lôi nhau ra toà kiện đòi chia đất chia nhà. Đồ tham lam! Đồ bất hiếu! Quân bất nhơn!… Mới bước ra khỏi phòng xử là mẹ con, anh em cật ruột đã lập tức mắng chữi, nhục mạ nhau thậm tệ. Về án hình sự cũng có vô số những vụ người thân thuộc trong cùng một gia đình, cùng một dòng họ đâm chém, lấy mạng nhau, chém luôn cả người can gián… chỉ vì vài mét đất cỏn con.

Riêng về những vụ tranh chấp giữa một số người nghèo, cũng khó mà trách họ. Xưa nay chỉ có cùng khổ, chỉ có chút ít ruộng đất để kiếm sống mà không còn có bất cứ một thứ tài sản nào khác, thì trước thứ quĩ ám là giá đất thị trường, họ rất dễ mất lý trí, không còn biết phải quấy, ngay cả khi chỉ là bảo vệ vạt đất nhỏ nhoi của mình.

(Còn tiếp)

PN.

Đón xem:

Kỳ 7 – Đám Giỗ Lạnh Lẽo Ở Nhà Từ Đường

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

Chuyên mục

%d bloggers like this: