Đăng bởi: BBT | Tháng Chín 17, 2018

Người Thế Hồn… Kỳ 23. Bài học nhân sinh từ đứa gái điếm và mụ ăn mày


Truyện kỳ ảo PhamNga
NGƯỜI THẾ HỒN CHO THẦN LINH

Kỳ 23. Bài học nhân sinh từ đứa gái điếm và mụ ăn mày

Gặp lúc cô Lý từ trường đầm ở Đà Lạt về nhà nghỉ hè nên có thể trông coi cửa hàng, chuyến đi Sài Gòn lo vụ hợp đồng vận chuyển nước mắm của ông Bảy Ân đã chợt kéo dài hơn lệ thường.

Hình như ông Bảy mơ hồ muốn thay đổi không khí, muốn tìm một khung cảnh sống nào khác, không phải đất Nha Trang quen thuộc đã nhuốm toàn gam màu đen tối, buồn thảm bởi sự xuống dốc tàn mạt đồng loạt trong cuộc đời của tất cả sáu đứa con gái thuộc về bốn đời vợ của ông cùng cái chết lạnh lẽo của bà vợ thứ tư mà ông quí yêu nhất vừa rồi.

Xong công việc thương thảo giá cả với chành Vạn Ích trong Chợ Lớn, ông Bảy ghé nhà cô Đường, đứa con thứ của dòng chánh thất, từ lâu đã bỏ đất quê Nha Trang theo chồng vào Sài Gòn lập nghiệp. Biết là con mình nhất định là còn oán hận mình ghẻ lạnh tình phụ tử, nên khi bước vào nhà, vừa ngồi xuống ghế là ông Bảy đã ấp úng ngỏ ý cho cô Đường một số tiền lớn. Nhưng cô con gái vẫn chưa tha thứ cho cha mình, nhất định không nhận tiền và tỏ ra không muốn tiếp chuyện lâu hơn với ông Bảy.
Buồn bã, ông Bảy trở về khách sạn, chẳng thiết tha chuyện đi ăn cơm tối. Ngồi một mình trong bóng tối, người đàn ông giàu có, cứng cỏi, mới cảm thấy cô đơn, cô độc khủng khiếp. Cả một vương triều gồm toàn đàn bà mà ông đã ngự trị bấy lâu, nay đã hầu như tan tác, và người đàn bà mà ông yêu quí, thích gần gũi nhất trên đời cũng đã ra đi mãi mãi. Khi khóa cửa phòng bước ra đường, trời mưa lâm râm nhưng ông Bảy không hề để ý tới chuyện mang theo áo mưa hay cái dù. Trong lòng lãng đãng phiền muộn, ông không có ý định tìm đến một nơi nào rõ rệt.
Ông Bảy thơ thẩn đi về phía bờ sông.
Từ trong bóng tối, một cô gái ăn sương bước ra, cười hỏi:
“Sao mà buồn vậy? Đi chơi không anh?”.
“Hả? Cô hỏi gì?”
“Chậm hiểu quá vậy? Phòng ở gần đây thôi mà…”
Lơ đãng hỏi giá khi bằng lòng đi theo cô gái, ông Bảy bước vào một khách sạn lụp xụp mà căn phòng dành cho hai người còn tồi tàn hơn cả toàn bộ những thứ khác ở đây, như mặt tiền nhà, quầy tiếp khách cho tới cái bản mặt trơ lì của gã quản lý. Đèn trong phòng bật lên khiến ông Bảy hơi bị chóa mắt nên bảo cô gái chỉ mở đèn ngủ.
Cài cửa lại là cô gái đã lập tức cởi áo.Trong khi đưa hai tay ra phía sau cởi khuy cài xú-cheng, cô gái nhận xét:
“Chà, năm nay anh niên kỷ bao nhiêu mà tóc bạc dữ vậy, bố già?”
Ông già sáu mươi tuổi mới nhớ ra là sau tang vợ, mái tóc hoa râm của ông đã bạc nhiều hơn mà ông không hề nhận ra.Trước con nhỏ có vẻ dữ mồm dữ miệng này, tự nhiên ông lại muốn xưng “qua” theo lối người già Nam bộ nghe cho dịu dàng, mềm mỏng:
“Ừ, qua già rồi em à, còn em bao nhiêu tuổi?”
“Mới hăm lăm. Thôi đi lẹ đi anh!”
Ông Bảy ngăn không cho cô gái tuột quần lót:“Không em à, qua chỉ muốn nằm nói chuyện với em một lát. Qua trả tiền đủ cho em mà…”
Hơi ngạc nhiên, cô gái trở lại với nhận xét ban đầu khi mới bắt được ông khách ở bờ sông:
“Nói chuyện thôi chớ không chơi? Cũng được. Hầu chuyện anh thì anh có thưởng cho em thêm chút đỉnh không? Mà sao bố già buồn dữ vậy?”
Vậy là trên chiếc giường hết sức bẩn thỉu, ông khách giữ nguyên áo quần nằm sát bên cạnh cô gái ở trần. Vì trong cuộc đời mình, ông Bảy không hề có thói quen bộc lộ ý nghĩ, tâm sự với bất cứ ai nên ông cứ nằm xuôi xị, không nói gì khi cô gái có vẻ ngã ngớn, kéo cánh tay của khách kê làm gối và nhắc lại:
“Có chuyện gì mà anh buồn? Vợ bỏ theo trai? Hay… bả mới chết?”
Ông khách chợt thở dài, trả lời cô gái mà cũng như nói ra lời với chính mình:
“Ừ vợ qua vừa mới chết…”
Cô gái có vẻ cảm động, giọng thương hại chứ không còn lẻo miệng, có ý phá chọc nữa:
“Chà, chắc là anh thương bả lắm mới buồn như vậy? Kể cũng sướng, đàn bà như tụi em mà khi chết còn được có người thương, người nhớ như anh thương bà vợ thì là nhất trên đời này rồi. Như em đây, khi tắt thở cũng không biết có tên đàn ông nào khóc cho vài giọt nước mắt không nữa? Nhưng báo cho anh biết, em cũng có một người đó, anh ấy chỉ làm phu bốc gạo ở bến tàu thôi nhưng nhất định thương em thật lòng, dù thân xác em thì đã bị khách chơi dày vò tan nát lâu rồi”
Triết lý vừa rồi của một đứa gái điếm vô danh – nảy giờ ông không hề hỏi tên cô gái – mới gặp lần đầu lại chợt đánh động thật sâu vào tâm can ông Bảy. Mình chắc cũng giống con nhỏ này thôi. Mai mốt nằm xuống thì không biết có ai khóc mình…, khóc mình thật lòng không nữa? Vô tình mà với một thoáng cảm nghĩ liên hệ bản thân như thế, người đàn ông cô độc tự chợt tự làm tổn thương một cách sâu sắc. Do đó, ông Bảy chợt nằm im trong quặn đau, nhưng vô tình đôi mắt ông lại hướng vào cặp vú ngồn ngộn của cô gái. Hiểu lầm cái nhìn của ông khách, đứa gái lại trở lại với giọng lưỡi giang hồ:
“A…buồn, thiếu vợ nên thèm, muốn đi ngủ với gái hả? Tự nhiên đi, đừng màu mè nữa bố già!”.
Cô gái vừa trêu chọc ông khách vừa làm một cử chỉ rất khiêu dâm là tuột quần lót. Lập tức ông Bảy giữ chặt bàn tay cô gái. Vô tình một lần nữa, bàn tay ông lại đặt vào chỗ dưới rốn cô gái, rất gần với cái bộ phận đàn bà mà lúc nào khác, ông đã chủ động thò tay chiếm đoạt chứ không hề để cho những bạn tình tự mở cửa thân thể ra hầu tiếp ông:
“Thôi em à. Qua đã nói là bữa nay qua không muốn…”
Cô gái nẩy bụng, nẩy háng lên như tăng liều lượng khích dâm:
“Không muốn à? Chắc là sợ em lây bịnh chớ gì? Không sao đâu, bảo đảm là em sạch lắm, không có tiêm la, phong tình gì đâu. Nhưng… bố già ơi, già như anh mà cũng còn sợ chết vì bịnh phong tình sao? Anh đã sống, đã hưởng đủ thứ trên đời rồi, có chết thì anh cũng đã quá lời rồi, còn tiếc gì nữa, đâu cần kỹ lưỡng quá mất vui….”
“Bộ em không sợ chết sao?”, ông Bảy ngắt lời cô gái.
“Cũng sợ chút chút, nhưng số chết là chết. Chết vì bịnh, vì xe cán, vì thất tình thắt cổ tự tử…, cũng đều là chết. Trời phạt, trời đày em phải làm nghề này thì kể như em đã chết mất đất từ hồi bị bán cho tú bà rồi. Em còn sợ chết cái gì nữa, hả bố già?”
Trời phạt, trời đày… Ông Bảy đau nhói trong lòng. Thì mình cũng đang bị Bà phạt đây, mới ra nông nỗi này. Ông vội vã chỗi dậy, không nói một lời nào, móc tiền trong túi áo ra trao nhanh cho cô gái. Xô cửa bước ra, thậm chí không đóng cửa lại như thói quen, ông Bảy muốn bước thật nhanh ra khỏi khách sạn, như muốn lập tức trốn khỏi nỗi ám ảnh bị thần nữ trừng phạt mà ngẫu nhiên cô gái điếm lắm lời kia đã gợi nhắc…
Đang thẩn thờ bước chậm chạp dưới trời đêm thì từ một mái hiên tối đen, ông Bảy nghe một giọng nói – cũng giọng đàn bà – van nài:
“Làm ơn làm phước đi ông ơi! Cho tui xin chút đỉnh mua cơm…”
Bà ăn mày hôi hám, hình như bị liệt cả đôi chân nên ngồi bệt dưới đất, đang ôm ghì lấy một thằng bé cũng có đôi chân khỏng khoeo như cặp giò một con chó ốm. Cái mặt suy dinh dưỡng nặng của thằng bé, lộ hẳn đôi mắt ra như ốc nhồi và đầy góc cạnh gảy khúc như khuôn mặt một lão già đói ăn thiếu thuốc, khiến người lạ không thể đoán được nó bao nhiêu tuổi. Què quặt, khó nuôi như vầy thì thà để nó chết hồi mới lọt lòng là tốt hơn hết cho nó và cho cha mẹ nó! Ông Bảy thầm nghĩ như thế rồi mường tường luôn đến một việc làm đành đoạn đối với đứa bé tật nguyền, mà có lẽ ông sẽ chọn lựa một cách ít đắn đo nếu như ông là bà già ăn mày. Vậy mà, khi thấy ông khách nhìn chăm chú vào con mình, bà già đã vừa cúi đầu cám ơn về đồng bạc lẽ, vừa nói, giọng hãnh diện:“Coi nó xấu xí vậy chớ nó là cục vàng của tui đó ông ơi!”
Ông khách, dù nảy giờ đúng ra là không để tâm nhiều lắm về dung mạo của đứa nhỏ, nhưng đã phản bác ngay:
“Cục vàng à? Bà phải khổ sở lết đi ăn xin để nuôi nó mà còn nói nó quí giá như vậy hử? Tôi nghĩ, gặp những cha mẹ khác, dù giàu dù nghèo gì thì chắc họ cũng đã bỏ nó vô trại mồ côi rồi. Gặp nhà giàu, nếu trại mồ côi từ chối đứa nhỏ họ gởi thì họ quăng tiền ra đút lót là xong. Còn khổ nghèo, bệnh tật như bà, trại họ nhận dùm là cái chắc. Như vậy, nó có nơi nuôi nấng, chăm sóc, còn bà đỡ vất vã biết bao? Bà chỉ còn lo đi ăn xin để nuôi chính mình thôi”.
Bà già trố mắt, như xưa nay bà chưa hề nghe ở đâu lại có kiểu lý luận lạnh lùng, vô tâm như ông khách:
“Đâu được! Dù con mình có què, có xấu tới cỡ nào đi nữa thì nó cũng là con mình, làm cha làm mẹ ai lại đành đạn phủi tay, bỏ nó vô trại mồ côi? Mình đẻ con ra thì dù gì mình cũng nhất định phải có trách nhiệm nuôi nấng, chăm nom con mình chớ? Mà con tui xấu xí là đâu phải do nó muốn, chỉ tại tui vô phước, sinh nó ra theo cái hình hài mà ông Trời đày đọa, bắt con tui phải mang như vậy thôi. Thôi ông ơi, ông bố thí cho tui đồng bạc thì tui cảm ơn, chớ tui không nghe theo cái lời ác đức, bất nhơn của ông đâu. Người gì mà tàn độc quá! Ông đi chỗ khác dùm cái đi. Ông đi đi mà!”
Chỉ trong một buổi tối ảm đạm và cô quạnh, ông Bảy đã có dịp gặp gỡ hai người lạ mặt và lại cũng là đàn bà – cái giới tính mệnh kiếp đã đeo bám suốt cuộc đời ông. Cay đắng hơn khi đứa gái điếm và mụ ăn mày ở đây hiển nhiên là thuộc hạng mạt cùng dưới đáy xã hội lại bất ngờ có những lời lẽ nghĩ-sao-nói-vậy, thẳng thắn dạy cho ông nhà giàu học lại về phẩm giá của con người ở đời, khiến đã gãy đổ tan nát cái bảng giá trị nhân sinh xưa nay của ông Bảy Ân, rằng sống thực dụng và ích kỷ mới là sống khôn ngoan trên đầu thiên hạ…
(Còn tiếp)
PN

*Đón xem:
Kỳ 23bis. Tâm hồn đầy thương tổn, ông Bảy Ân lui về căn nhà từ đường hiu quạnh

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

Chuyên mục

%d bloggers like this: